<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments for Chu Văn An Khóa 70-77</title>
	<atom:link href="http://www.chuvanan70-77.net/cva77/comments/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77</link>
	<description>Cựu Chu Văn An Khóa 70-77... Ngày nay</description>
	<lastBuildDate>Tue, 31 Jan 2012 19:16:30 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
	<item>
		<title>Comment on Một Ngày Với Tình Nhân ( Thơ Phạm Cao Hoàng ) by luan</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/mot-ngay-voi-tinh-nhan-tho-pham-cao-hoang-2.html#comment-196</link>
		<dc:creator>luan</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 28 Jan 2012 17:45:18 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=436#comment-196</guid>
		<description>Cám ơn nguoi_tinh_nhan đã góp ý, Tân Cua viết lại bài này - tôi không đọc nên không để ý &quot;tình nhân&quot; mới đúng, cám ơn ...</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Cám ơn nguoi_tinh_nhan đã góp ý, Tân Cua viết lại bài này &#8211; tôi không đọc nên không để ý &#8220;tình nhân&#8221; mới đúng, cám ơn &#8230;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Một Ngày Với Tình Nhân ( Thơ Phạm Cao Hoàng ) by nguoi_tinh_nhan</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/mot-ngay-voi-tinh-nhan-tho-pham-cao-hoang-2.html#comment-195</link>
		<dc:creator>nguoi_tinh_nhan</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 28 Jan 2012 15:36:03 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=436#comment-195</guid>
		<description>Kính các bác, nhờ các bác sửa hộ cái tựa của nhà thơ Phạm Cao Hoàng là &quot;Một Ngày Với Tình Nhân&quot; chứ không phải là &quot;Nhân Tình&quot;. Cám ơn các bác
Ký tên, Người Tình Nhân Đi Lạc</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Kính các bác, nhờ các bác sửa hộ cái tựa của nhà thơ Phạm Cao Hoàng là &#8220;Một Ngày Với Tình Nhân&#8221; chứ không phải là &#8220;Nhân Tình&#8221;. Cám ơn các bác<br />
Ký tên, Người Tình Nhân Đi Lạc</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Chúng mày còn nhớ? by Tuong Son</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/chung-may-con-nh%e1%bb%9b-2.html#comment-142</link>
		<dc:creator>Tuong Son</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 Dec 2011 17:57:46 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=490#comment-142</guid>
		<description>Chào các bạn CVA, Tuấn có phải mày là Phạm Anh Tuấn? và thằng Thái là thằng Nguyễn Văn Thái 6A3? tao mài đít quần ở 6A3 đây</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chào các bạn CVA, Tuấn có phải mày là Phạm Anh Tuấn? và thằng Thái là thằng Nguyễn Văn Thái 6A3? tao mài đít quần ở 6A3 đây</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Liên Khúc Giáng Sinh by Trang Quang Tha`nh</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/lien-khuc-giang-sinh.html#comment-141</link>
		<dc:creator>Trang Quang Tha`nh</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 25 Dec 2011 15:44:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=557#comment-141</guid>
		<description>Merry Christmas to all CVA 70-77 and young forever.
Trang Quang Tha`nh</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Merry Christmas to all CVA 70-77 and young forever.<br />
Trang Quang Tha`nh</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Happy Thanksgiving ca&#8217;c ba.n CVA 70-77 by VINH THO</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/happy-thanksgivings-cac-ba-n-cva-70-77.html#comment-123</link>
		<dc:creator>VINH THO</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 18 Nov 2011 23:03:32 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=528#comment-123</guid>
		<description>Happy Thanksgiving to CVA 70-77</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Happy Thanksgiving to CVA 70-77</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Happy Thanksgiving ca&#8217;c ba.n CVA 70-77 by luan</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/happy-thanksgivings-cac-ba-n-cva-70-77.html#comment-122</link>
		<dc:creator>luan</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 17 Nov 2011 04:56:25 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=528#comment-122</guid>
		<description>Tao khỏe như vâm, cám ơn Lương, sao thằng Thành vẫn viết tiếng việt kiểu gì vây?</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Tao khỏe như vâm, cám ơn Lương, sao thằng Thành vẫn viết tiếng việt kiểu gì vây?</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Cựu CVA Từ Thơ Sang Tranh by Tammy Le</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/c%e1%bb%b1u-cva-t%e1%bb%ab-th%c6%a1-sang-tranh.html#comment-120</link>
		<dc:creator>Tammy Le</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 15 Nov 2011 18:45:04 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=519#comment-120</guid>
		<description>Chú DTL có tài, mà cháu LKL của chú cũng có tài vậy ! 

&quot;Kinh Luân khởi tâm thượng ,
Binh giáp tàng hung trung .
Vũ trụ chi gian giai phận sự ,
Nam Nhi đáo thử thị hào hùng ...&quot;

Bốn câu thơ này của tác giả Nguyễn công Trứ(?) và do cô ĐQ gửi tặng LKL .

Congratulations to both of you .
NN</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chú DTL có tài, mà cháu LKL của chú cũng có tài vậy ! </p>
<p>&#8220;Kinh Luân khởi tâm thượng ,<br />
Binh giáp tàng hung trung .<br />
Vũ trụ chi gian giai phận sự ,<br />
Nam Nhi đáo thử thị hào hùng &#8230;&#8221;</p>
<p>Bốn câu thơ này của tác giả Nguyễn công Trứ(?) và do cô ĐQ gửi tặng LKL .</p>
<p>Congratulations to both of you .<br />
NN</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Về một chuyến đi by XXX</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-chuy%e1%ba%bfn-di-2.html#comment-119</link>
		<dc:creator>XXX</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 15 Nov 2011 06:23:26 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=477#comment-119</guid>
		<description>Chào bạn đã ghé thăm căn gác nhỏ của chúng tôi.  Bạn đâu không đi lại lang thang đến chốn thị phi này làm gì?  Đùa bạn tí.  Cám ơn về bài viết của bạn. Nếu viết về VN thì có lẽ phải gõ máy đến mỏi tay, tiếc là chúng tôi không phải là những văn, thi sĩ để viết hết những gì mình nghĩ.	2011-01-06 @ 16:04</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chào bạn đã ghé thăm căn gác nhỏ của chúng tôi.  Bạn đâu không đi lại lang thang đến chốn thị phi này làm gì?  Đùa bạn tí.  Cám ơn về bài viết của bạn. Nếu viết về VN thì có lẽ phải gõ máy đến mỏi tay, tiếc là chúng tôi không phải là những văn, thi sĩ để viết hết những gì mình nghĩ.	2011-01-06 @ 16:04</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Về một chuyến đi by XX</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-chuy%e1%ba%bfn-di-2.html#comment-118</link>
		<dc:creator>XX</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 15 Nov 2011 06:21:51 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=477#comment-118</guid>
		<description>Nhiều người hay gọi những người được sinh ra ở khoảng hai thập niên 50-70 tại miền Nam là ... thế hệ buồn .
      Buồn từ những ngày giao thời vất vả nổi trôi - kéo đến hôm nay cũng vẫn còn ... buồn - dù đầu nay muối nhiều hơn tiêu . Cái buồn được thể hiện bằng những từ như : phiêu bạt , gian truân , thiếu thốn , nhọc nhằn , tủi nhục ... . Cái buồn kéo dài lê thê - dẫu rằng sau bao thăng trầm , nhìn lại cũng thấy mình được nhiều thứ ... .
      Cái buồn đeo mang khi nghĩ về một thời thơ ấu , đêm nghe tiếng đạn rơi - nghĩ về một thời mới lớn với bao ước mộng , bị tan vùi trong cuộc chia ly lớn - nghĩ về khoảng thời gian lẽ ra là đẹp nhất của đời người , lại lầm lũi trong mưu sinh , cày bừa điên cuồng như thể ngày mai mình không còn nữa ... .
      Dù đi hay ở , dù là chủ hay khách , dù là một cuộc trở về hay ghé thăm ... cũng đều còn nguyên đó những tâm trạng ngổn ngang , chồng chất , rối bời ... . Quả là &quot;Tiến thoái lưỡng nan&quot; .
      Tôi là dân Sài Gòn chính hiệu . Sinh ra và lớn lên đã gần năm mươi năm . Không biết là may mắn hay bất hạnh - có lẽ cả hai - khi tôi đã chứng kiến quá nhiều những ngậm ngùi , ê chề , chán nản ... . Giờ thì mệt mỏi , tôi lại đâm ra dễ dãi , muốn cười xòa dễ chịu và sẵn sàng tha thứ cho những điều mà bạn tôi - những người xa xứ - vẫn còn luôn đau đáu , khắc khoải , nặng lòng , chưa thể nguôi ngoai ... .

Tôi cũng thấy nhói lòng khi bạn lắc đầu : &quot;Saigon bây giờ như một cô gái ăn sương về già, dẫu có trang điểm bao nhiêu đi nữa cũng không che dấu đươc sự già nua, mục nát của mình. Làm sao còn chỗ cho những mộng mơ?&quot; . Một Sài Gòn chịu nhiều biến động trở nên chụp giựt , vội vã , hoảng hốt , mong manh , lo lắng ... đã làm người Sài Gòn ra nông nỗi vậy trong con mắt bạn , đã làm bạn phải buột thốt những lời cay đắng , xót xa ... mặc dù lòng chẳng muốn .
      Rồi bạn tôi bùi ngùi , thất vọng : &quot;Saigon vừa lạ vùa quen, quen cái tên, còn lạ hơn một thành phố nghèo Nam Mỹ hay Mễ Tây Cơ, tao bị đẩy ra ngoài nhịp sống của nó và cảm thấy dửng dưng, lúng túng thêm vào những dằn vặt, như một sự phản bôị ắt có&quot; . Tôi thấy thương bạn vô cùng . Ở đây không có sự phán xét của đúng - sai , của tốt - xấu , của yêu - ghét , của hận - thương ... . Đấy chỉ là do vết thương lớn đã để quá lâu ngày - không thuốc thang , băng bó - mặc cho tự lành . Giờ thì liền da nhưng dấu tích nhất định không chịu phai . Thế nên nhìn vào là nhớ , nhìn vào là mường tượng ra . Cơn đau xé thịt chỉ mới như ngày hôm qua . Làm sao mà không thấy xa lạ ?
      Bạn tôi mặn đắng kết thúc : &quot;Chào VN, chào Sài Gòn, chào tuổi trẻ, chào kỷ niệm, chào những ước mơ vùi dập&quot; . Lời chào như lời giã biệt , nghe nghèn nghẹn với những uẩn ức nằm đâu đó , không thoát ra được .
      Chào bạn - Tôi biết không thể an ủi lúc này , không thể làm bạn quên , bạn vui ... ngay lập tức nhưng tôi tin - Thời Gian - sẽ là phương thuốc nhiệm màu - để bạn vơi đi những cơn đau - cào cấu mãi không thôi - khi nhớ về những năm tháng xưa .
      Dẫu rằng Thời Gian mà tôi vừa viện dẫn , vay mượn để làm điểm bấu víu , nương tựa khi sẻ chia cùng bạn : Không còn bao nhiêu - với chúng ta .
      Và tôi còn tin - dầu không chắc lắm : Mọi dòng sông rồi sẽ đổ ra biển - bạn ơi !	2011-01-04 @ 16:18</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Nhiều người hay gọi những người được sinh ra ở khoảng hai thập niên 50-70 tại miền Nam là &#8230; thế hệ buồn .<br />
      Buồn từ những ngày giao thời vất vả nổi trôi &#8211; kéo đến hôm nay cũng vẫn còn &#8230; buồn &#8211; dù đầu nay muối nhiều hơn tiêu . Cái buồn được thể hiện bằng những từ như : phiêu bạt , gian truân , thiếu thốn , nhọc nhằn , tủi nhục &#8230; . Cái buồn kéo dài lê thê &#8211; dẫu rằng sau bao thăng trầm , nhìn lại cũng thấy mình được nhiều thứ &#8230; .<br />
      Cái buồn đeo mang khi nghĩ về một thời thơ ấu , đêm nghe tiếng đạn rơi &#8211; nghĩ về một thời mới lớn với bao ước mộng , bị tan vùi trong cuộc chia ly lớn &#8211; nghĩ về khoảng thời gian lẽ ra là đẹp nhất của đời người , lại lầm lũi trong mưu sinh , cày bừa điên cuồng như thể ngày mai mình không còn nữa &#8230; .<br />
      Dù đi hay ở , dù là chủ hay khách , dù là một cuộc trở về hay ghé thăm &#8230; cũng đều còn nguyên đó những tâm trạng ngổn ngang , chồng chất , rối bời &#8230; . Quả là &#8220;Tiến thoái lưỡng nan&#8221; .<br />
      Tôi là dân Sài Gòn chính hiệu . Sinh ra và lớn lên đã gần năm mươi năm . Không biết là may mắn hay bất hạnh &#8211; có lẽ cả hai &#8211; khi tôi đã chứng kiến quá nhiều những ngậm ngùi , ê chề , chán nản &#8230; . Giờ thì mệt mỏi , tôi lại đâm ra dễ dãi , muốn cười xòa dễ chịu và sẵn sàng tha thứ cho những điều mà bạn tôi &#8211; những người xa xứ &#8211; vẫn còn luôn đau đáu , khắc khoải , nặng lòng , chưa thể nguôi ngoai &#8230; .</p>
<p>Tôi cũng thấy nhói lòng khi bạn lắc đầu : &#8220;Saigon bây giờ như một cô gái ăn sương về già, dẫu có trang điểm bao nhiêu đi nữa cũng không che dấu đươc sự già nua, mục nát của mình. Làm sao còn chỗ cho những mộng mơ?&#8221; . Một Sài Gòn chịu nhiều biến động trở nên chụp giựt , vội vã , hoảng hốt , mong manh , lo lắng &#8230; đã làm người Sài Gòn ra nông nỗi vậy trong con mắt bạn , đã làm bạn phải buột thốt những lời cay đắng , xót xa &#8230; mặc dù lòng chẳng muốn .<br />
      Rồi bạn tôi bùi ngùi , thất vọng : &#8220;Saigon vừa lạ vùa quen, quen cái tên, còn lạ hơn một thành phố nghèo Nam Mỹ hay Mễ Tây Cơ, tao bị đẩy ra ngoài nhịp sống của nó và cảm thấy dửng dưng, lúng túng thêm vào những dằn vặt, như một sự phản bôị ắt có&#8221; . Tôi thấy thương bạn vô cùng . Ở đây không có sự phán xét của đúng &#8211; sai , của tốt &#8211; xấu , của yêu &#8211; ghét , của hận &#8211; thương &#8230; . Đấy chỉ là do vết thương lớn đã để quá lâu ngày &#8211; không thuốc thang , băng bó &#8211; mặc cho tự lành . Giờ thì liền da nhưng dấu tích nhất định không chịu phai . Thế nên nhìn vào là nhớ , nhìn vào là mường tượng ra . Cơn đau xé thịt chỉ mới như ngày hôm qua . Làm sao mà không thấy xa lạ ?<br />
      Bạn tôi mặn đắng kết thúc : &#8220;Chào VN, chào Sài Gòn, chào tuổi trẻ, chào kỷ niệm, chào những ước mơ vùi dập&#8221; . Lời chào như lời giã biệt , nghe nghèn nghẹn với những uẩn ức nằm đâu đó , không thoát ra được .<br />
      Chào bạn &#8211; Tôi biết không thể an ủi lúc này , không thể làm bạn quên , bạn vui &#8230; ngay lập tức nhưng tôi tin &#8211; Thời Gian &#8211; sẽ là phương thuốc nhiệm màu &#8211; để bạn vơi đi những cơn đau &#8211; cào cấu mãi không thôi &#8211; khi nhớ về những năm tháng xưa .<br />
      Dẫu rằng Thời Gian mà tôi vừa viện dẫn , vay mượn để làm điểm bấu víu , nương tựa khi sẻ chia cùng bạn : Không còn bao nhiêu &#8211; với chúng ta .<br />
      Và tôi còn tin &#8211; dầu không chắc lắm : Mọi dòng sông rồi sẽ đổ ra biển &#8211; bạn ơi !	2011-01-04 @ 16:18</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Về một chuyến đi by chotcva</title>
		<link>http://www.chuvanan70-77.net/cva77/v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-chuy%e1%ba%bfn-di-2.html#comment-117</link>
		<dc:creator>chotcva</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 15 Nov 2011 06:19:35 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.chuvanan70-77.net/cva77/?p=477#comment-117</guid>
		<description>Rất hay, xin cám ơn XX. Con người VN thích sống với quá khứ và không muốn chấp nhận sự thật nên khó tiến và sống không được productive cho lắm . Người nào biết sống cho hôm nay và tiến cho ngày mai thì sống đâu cũng thoải mái và dễ dàng hơn . Đời là bể khổ thật không sai . Chúng ta càng lớn tuổi, thì càng nghĩ tới triết lý đời sống . Nhưng mình chỉ nghĩ tới triết lý sống khi về già thì hơi muộn, triết lý đời phải được sống và hành hằng ngày thì con người bớt buồn và khổ . Mỗi người mỗi số, đẻ ra làm người VN là đã bất hạnh rồi, nhưng khi ở nước ngoài, mình vẫn còn có hạnh hơn mỹ đen, mễ và một số thiểu số khác . Sống mà làm tròn bổn phận con người thì ở đâu cũng sung sướng, nhất là ở nước Hoa Kỳ, còn ở VN thì không biết &quot;làm tròn bổn phận&quot; con người là gì ? Tôi không biết nói sao cho người VN còn ở lại . Sống không phải là ăn, ỉa, uống, đái, làm tình, đẻ con và già đi hằng ngày .
English có câu &quot;over sentimental&quot;, nôm na là lý tưởng hóa về tình cảm cho mọi thứ .
Nếu người nào cũng lo cho mình, gia đình mình vui vẻ, đầm ấm, thì vấn đề cô đơn, trường cũ, trường mới, quê hương cũ, đất nước mới sẽ được gọi là &quot;transparent&quot; trong đời sống mình .
Như chú Du Tử Lê có nói &quot;khi tôi chết, hãy đem tôi ra biển&quot;, tôi có ý định về VN để về hiu, khi mình đã lo cho con cái một cách chu đáo, thành tài, mình và vợ sẽ về VN sống giờ còn lại, không phải vì mình mê nước VN mà có thể nó vẫn còn rẻ hơn là sống trên đất Hoa Kỳ này và nếu mình nói &quot;làm ơn chở tôi đi nhà thương và tôi có tiền trả&quot; thì có thể người VN vẫn còn hiểu tôi nói gì ... :-)	2011-01-04 @ 21:19</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Rất hay, xin cám ơn XX. Con người VN thích sống với quá khứ và không muốn chấp nhận sự thật nên khó tiến và sống không được productive cho lắm . Người nào biết sống cho hôm nay và tiến cho ngày mai thì sống đâu cũng thoải mái và dễ dàng hơn . Đời là bể khổ thật không sai . Chúng ta càng lớn tuổi, thì càng nghĩ tới triết lý đời sống . Nhưng mình chỉ nghĩ tới triết lý sống khi về già thì hơi muộn, triết lý đời phải được sống và hành hằng ngày thì con người bớt buồn và khổ . Mỗi người mỗi số, đẻ ra làm người VN là đã bất hạnh rồi, nhưng khi ở nước ngoài, mình vẫn còn có hạnh hơn mỹ đen, mễ và một số thiểu số khác . Sống mà làm tròn bổn phận con người thì ở đâu cũng sung sướng, nhất là ở nước Hoa Kỳ, còn ở VN thì không biết &#8220;làm tròn bổn phận&#8221; con người là gì ? Tôi không biết nói sao cho người VN còn ở lại . Sống không phải là ăn, ỉa, uống, đái, làm tình, đẻ con và già đi hằng ngày .<br />
English có câu &#8220;over sentimental&#8221;, nôm na là lý tưởng hóa về tình cảm cho mọi thứ .<br />
Nếu người nào cũng lo cho mình, gia đình mình vui vẻ, đầm ấm, thì vấn đề cô đơn, trường cũ, trường mới, quê hương cũ, đất nước mới sẽ được gọi là &#8220;transparent&#8221; trong đời sống mình .<br />
Như chú Du Tử Lê có nói &#8220;khi tôi chết, hãy đem tôi ra biển&#8221;, tôi có ý định về VN để về hiu, khi mình đã lo cho con cái một cách chu đáo, thành tài, mình và vợ sẽ về VN sống giờ còn lại, không phải vì mình mê nước VN mà có thể nó vẫn còn rẻ hơn là sống trên đất Hoa Kỳ này và nếu mình nói &#8220;làm ơn chở tôi đi nhà thương và tôi có tiền trả&#8221; thì có thể người VN vẫn còn hiểu tôi nói gì &#8230; <img src='http://www.chuvanan70-77.net/cva77/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':-)' class='wp-smiley' /> 	2011-01-04 @ 21:19</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>

